.

.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Những tình huống không ngờ khi đi Mỹ ! ( Sưu tầm)

          Tình cờ tui đọc được bài này nên post lên xem có ai sau này  đi du lịch ở Mỹ thì theo "hướng dẫn" này nghen, và  hy vọng sau này tui cũng được 1 lần "đi du lịch đến Mỹ..."...Hihihi.


TT - Sau thủ tục nộp đơn và phỏng vấn xin visa vào Mỹ với khá nhiều công đoạn, du khách đã có tấm giấy thông hành, háo hức chờ ngày được đặt chân đến xứ sở cờ hoa. Nước Mỹ đẹp, rất đẹp là đằng khác, phong phú về văn hóa, lịch sử và cả những miền khí hậu khác nhau từ bờ Tây sang bờ Đông. Nhưng trên bước đường chu du, những du khách lần đầu đến Mỹ hay gặp phải những tình huống mà mình không ngờ.
Trước khi vào Mỹ, du khách không được mang theo trái cây, các loại hạt, các loại thịt. Những ai thích ăn trái cây, khoái khẩu món mì gói thịt gà, bò, heo đều phải tạm gác sang một bên. Chỉ có mì chay, hải sản có thể mang vào Mỹ. Nói vui để định nghĩa là “con nào ở dưới nước thì có visa vào Mỹ, còn lại thì... bít cửa”.
Buổi sáng, ngủ dậy sau một chặng bay dài, mọi người sẵn sàng để nạp năng lượng nhưng quầy ăn sáng kiểu Mỹ - American Style nhìn rất khiêm tốn gồm một bình cháo, thịt xông khói, xúc xích, khoai tây và bánh mì. Và hành trình trên đất Mỹ chỉ mới bắt đầu ở đó.
Las Vegas những ngày mùa hè 47OC. Chiếc xe buýt chạy xuyên sa mạc từ Los Angeles lúc nào cũng mở máy lạnh hết cỡ. 7g chiều nhưng từng cơn gió nóng vẫn thổi qua và độ ẩm cực thấp khiến môi mọi người đã có dấu hiệu bị khô nứt. Khách sạn kèm casino ở Las Vegas có trung bình 2.000 phòng và giờ check-in là 4g chiều. Một quầy dài tám nhân viên làm việc liên tục nhưng lúc chúng tôi đến là 5g30 vẫn có đến ba hàng dài khác đang xếp hàng chẳng khác nào check-in ở sân bay. Khách sạn rộng và đường đi như mê cung khiến nhiều khách cảm thấy ngợp thở đến nỗi mỗi lần đi đâu đều phải gõ cửa phòng để có người đồng hành.
Chưa hết, phần lớn khách sạn ở Las Vegas không có bình nước nóng, không pha được cà phê Việt thơm lừng, nửa đêm tỉnh giấc vì lệch múi giờ xót bụng không thể nấu mì, có đến nửa đoàn du khách thường thức luôn đến sáng. Những khách sạn ở các thành phố khác cũng không có máy đun nước thông thường mà là máy pha cà phê. Mọi người đều vất vả trong việc vận hành chiếc máy kỳ lạ và thường xuyên phải nhờ đến sự hỗ trợ của hướng dẫn viên lúc nửa đêm.
Sau này việc đầu tiên sau khi check-in khách sạn là tôi đi từng phòng kiểm tra và trình bày cách sử dụng tất cả vật dụng trong phòng, trong đó có cả nhà tắm. Vòi nước ở Mỹ cũng khác lạ, muốn mở nước thay vì có cần gạt hay tay nắm xoay thì phải nắm rút ra để mở và đẩy thẳng vào để đóng khiến nhiều du khách đã sẵn sàng tắm vẫn phải mặc đồ trở lại gọi điện thoại nhờ hỗ trợ khẩn cấp.
Di chuyển quanh nước Mỹ rộng lớn thì hàng không là một lựa chọn hợp lý. Bay nội địa ở Mỹ du khách đi đoàn đông thường phải làm thủ tục trước đó ít nhất ba giờ chứ không nhẹ nhàng như ở quê nhà. Hành lý được cân cũng rất nghiêm túc, chỉ đúng 50 pound cho một kiện (khoảng 23kg). Lượng hành khách khổng lồ là sức ép lớn cho các nhân viên và cả hệ thống máy móc khiến quầy self check-in (tự check-in) đôi khi cũng bị lỗi không thể in được thẻ lên máy bay. Lại phải di chuyển ra quầy giải quyết sự cố và xếp hàng dài khiến chúng tôi có khi mất hai giờ cho thủ tục hàng không.
Thủ tục an ninh dù là nội địa của Mỹ rất gắt gao, tất cả các loại tư trang đều phải bỏ qua máy scan, kể cả giày. Máy quét kim loại có đến hai lớp và thêm một lần kiểm tra vân tay nếu cần thiết. Yên vị trên máy bay, mọi người mở bánh mì ăn tạm bữa tối bởi bay nội địa ở Mỹ không phục vụ các bữa ăn mà chỉ bán. Hành khách được dùng các loại nước ngọt và nước khoáng miễn phí, bia và rượu phải trả tiền và phải trả bằng thẻ, không nhận tiền mặt.
Ngoài ra địa hình và môi trường thay đổi kèm đổi múi giờ cũng là điều các du khách nên lưu ý. Khi đã hiểu và có kinh nghiệm thì từ đây bạn có thể dành trọn vẹn cảm xúc và tinh thần hưởng thụ những gì đẹp nhất của Hoa Kỳ về văn hóa, lịch sử, con người...
NAM TRẦN (hướng dẫn viên Công ty CP du lịch Thanh Niên).


15 nhận xét:

  1. mai tui đi Mỹ đó nhe MTB! nhớ đón tui nhe bồ tèo! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui đứng chờ cái cổ dài 8 thước sao Giáo còn chưa tới...Hic...hic.

      Xóa
  2. Chu choa, qua Mỹ thăm hóc khó quá, hu.. hu...
    À, LB qua bên YHHK rùi, chào Hóc và Mừ rùi, à, hóc qua đọc entry mới của LB nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hóc về VN chơi đi, dễ nắm, chỉ cần hóc là có người mời bún riêu măm măm niền à, hì..., ngày mới đừng hóc nghen.

      Xóa
    2. Hóc "ở VN" mà anh Lá Bàng kiếm khó là đúng rồi...Hihi, em cám ơn Anh đã ghé qua, chỉ thỉnh thoảng Huhu chút thôi khg hóc nữa anh Lá Bàng ơi...Hic...Hic.. Em chúc Anh sức khỏe luôn bình an nha.

      Xóa
  3. Trả lời
    1. Cám ơn Út, Chị vẫn khỏe, còn em sao rồi???

      Xóa
  4. Đa phần mấy ông tuagai này hay "đồ" thêm cho tăng phần quan trọng. Thực tế, đơn giản và dễ hiểu hơn nhiều. Nhưng hông sao, cứ nghe, cẩn tắc vô áy náy!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì mấy Ông Tuagai gì đó làm vậy cũng tốt và tiết kiệm tiền cho khách đi du lịch mà Bác Nô, Bác Nô cũng rành dữ ta, sao nghi qué.....Haha

      Xóa
  5. Em chẳng cần đọc hướng dẫn đâu vì khi tới ú ềnh a thì kêu.....Hưa ơi... Hưa ơi là có hướng dzẫn dziên liền hà. Phải hem chị nhở. Hehe..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Út có sáng kiến "hay" quá ta, nhưng khi đến Út phải gọi nho nhỏ thôi nghen, khg thôi bảo vệ tưởng....thì chít...Hihi

      Xóa
  6. Ui, hóc ui, don't kill me,
    Mấy hôm nay hóc đâu rồi? híc.. híc...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có ai dám kill anh Lá Bàng...Hihi, em vẫn ở nhà đâu có đi đâu...hic...Hic.

      Xóa
  7. Cứ Hello rồi Thank you là có thể đi khắp đất Mỹ được rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chuyện nhỏ như con thỏ phải khg " Chú Aqaqaqaqaq"??
      Mà coi chừng "nói ngược" lại là tiêu nha " Chú Aqaqaqaqaq"...Haha

      Xóa