Tình cờ lang thang tui bắt gặp hình
ảnh mùa nước nổi, làm tui nhớ lại mà chạnh lòng khoảng thời gian
năm ấy.
Chỉ trong 1 đêm ngủ sáng dậy ra sau
vườn thấy toàn nước với nước ….
Cá trong ao đều đi hết vì nước tràn
bờ, Cá theo dòng nước bơi ra sông….mất trắng.
Còn lúa ngoài đồng đã trổ bông và
chờ gặt, nhưng nước lên cao chỉ còn cắt vớt vác được bao nhiêu thì
bao….
Đói khổ , gánh nặng luôn đè trên những đôi vai của những
người nông dân quanh năm luôn bươn
chải và vất vả..
Cuộc sống càng khó khăn hơn khi mùa
màng gặp mùa nước lên..
Lúa ngoài đồng đang chín chờ gặt về,
còn trong nhà thì hủ gạo lại trống khg ….những ngày tháng năm ấy
làm sao có thể quên được.
Đã từng trải
qua những ngày tháng sống chung với Lũ, thì mọi người mới hiểu và
thông cảm lẫn nhau khi nghe nhắc đến.
Thật sự lúc ấy ai ai cũng lo sợ, trong
nhà có trẻ nhỏ càng lo nhiều hơn vì làm sao và kiếm đâu cơm gạo mỗi
ngày để nuôi những đứa con của mình, và tui đã từng bắt gặp ánh
mắt của Mẹ năm xưa cũng thế, tuy khg nói ra nhưng làm sao mà mình khg cảm nhận được.
Và tui vẫn nhớ như in hình ảnh người
anh trai mới hơn 14 tuổi đầu đã phải chịu khó và khg biết bằng cách
nào Anh có thể trèo lên cây Dừa sau hè để hái trái đem bán phụ kiếm
thêm tiền để mua gạo, khi nghe tiếng Dừa rơi sau nhà cả nhà cứ tưởng
Dừa rụng và định ra lụm xem có ăn được hay khg , nhưng khi chạy ra mới
thấy 1 người anh trai kế đứng ở cửa sau hè và nói, Anh trai kế đang
hái Dừa…Mẹ hơi giật mình vì từ trước tới giờ đâu có bao giờ thấy
con mình leo Dừa bao giờ, có lẻ khi đói thì cũng phải bắt buộc như
thế đúng khg các Bạn.. và có khi chỉ 1 nhúm gạo mà nấu đầy 1 nồi
cháo dữa loãng cầm cự cho cả nhà cả 6 miệng ăn, có lúc cũng chỉ
cháo trắng…có hôm thì ra đồng hái bông súng về độn thay cơm…
Nếu ở miền ngoài thường nghe nói về
những cơn Bão, thì miền Tây lại hay nghe nói về mùa Lũ ( mùa nước
nổi ).
Mùa nước nổi thì ngoài đồng thường khg thiếu những nhánh bông Điên Điển và bông Súng
Mùa nước nổi thì ngoài đồng thường khg thiếu những nhánh bông Điên Điển và bông Súng
Nói chung Bão hay Lũ đều thật đáng
rùng mình mỗi khi nghe nhắc đến, nhưng khg vì vậy mà có thể chối bỏ
nơi mình từng đã sống , có cực khổ mới hiểu được như thế nào, và
hôm nay có cơm gạo để ăn cũng phải cám ơn những ngày tháng cơ cực ấy.
Vẫn luôn cầu mong Bão hay Lũ đừng kéo
đến để những người nông dân luôn quánh năm vất vả, cực khổ và chân lắm tay bùn sẽ đỡ vất vả hơn và
gia đình họ sẽ có cuộc sống thật bình an.
